đỗ tiến thụy
Lập đông

Một căn gác trọ chứa đầy hoang rêu
Một chậu cây côi héo trong gió chiều
Một chiếc điện thoại câm hoài tối tối
Một bình rượu lạnh khô đi rất vội
Vui vì vẫn sống qua bao mùa đông
Thẹn mình chưa xứng mặt làm đàn ông
Yêu lứa bạn bè văn chương lận đận
Ghét phút huênh hoang bốc đồng cáu giận
Muốn những buổi sáng lảnh lói tiếng hót
Thèm buông hồn trong chiều thu sương bay
Giấc mơ núi đồi ngập trong hương cỏ
Cánh hoa chấp chới bên dòng thác vỗ
Mỗi mùa đông đến giấc mơ càng xa
Mỗi sáng mở mắt nghe mình đang già
Mỗi một buổi chiều qua đi nằng nặng
Mỗi một canh khuya tàn trong im vắng
Nhưng rồi phải sống cho qua mùa đông...
24-10-2008


06 January 2009, 12:48
Tôi muốn làm quen với bạn Vĩ Thanh. Ông Cua hỏi bạn ấy giúp tôi xem lời đề nghị đường đột này có được chấp thuận không? Chỉ đơn giản là tôi đọc được đúng 1 ý trong mấy câu ngẫu hứng của bạn ấy. OK?
26 November 2008, 10:15
Theo nguồn hoang tin của dân VVND, nghe nói ông đã thắp được ngọn lửa cho mùa đông dằng dặc phía trước. Xin chúc mừng và có dăm dòng gửi ông.
Dịu dàng nhen lửa
Anh đã tin, bởi em rất dịu dàng
Như gió thu hôn lên mùa hoa cúc
Như heo may thì thầm
Như những lúc...
Mắt ngoan hiền khép lại nỗi hồ nghi
Em sẽ về sau ngày tháng "thiên di"
Về cư ngụ trái tim anh yên ấm
Vòng tay đợi và tấm lòng mở rộng
Đất ủ mầm cho hạnh phúc lên xanh
Yêu thương ơi, nhen lửa giữa đời anh
Tan chảy hết những tinh cầu giá lạnh
Bình minh đến, mây tan và mưa tạnh
Những thiên thần thức dậy hát tình ca
Anh đã tin, dù em lại rất xa...
Những dòng này tôi viết cách đây chưa đến 1 mùa đông.
07 November 2008, 15:18
Gửi chú Nguyễn Anh Tuấn!
Anh làm vè lúc buồn thôi
Lúc vui anh...nhậu mất rồi còn đâu...
Mong chờ truyện ngắn của chú!
05 November 2008, 10:31
"Mỗi mùa đông đến giấc mơ càng xa
Mỗi sáng mở mắt nghe mình đang già
Mỗi một buổi chiều qua đi nằng nặng
Mỗi một canh khuya tàn trong im vắng"
Chao ôi là buồn!
Đời vốn dĩ buồn nhiều rồi, bác nên làm thơ vui vui tí để động viên anh em chứ?
28 October 2008, 10:22
Gửi Lam Anh!
Đọc xong mà "buồn thê thảm" là được rồi. Cũng nên thay đổi khẩu vị tí chứ, chả nhẽ cứ đọc truyện hoài. Mà truyện thì viết lâu lắm bạn ạ!
28 October 2008, 08:42
dường như ai đi ngang cửa
gió mùa đông bắc se lòng
...
Đọc bài thơ của Cua xong thấy buồn thê thảm.
Tớ "thít" đọc truyện của Cua hơn cơ. Híc
27 October 2008, 10:10
Gửi MRT6!
Cua viết xong bài này quờ tay tìm một cái gì đó thì..."Một bình rượu lạnh khô đi rất vội". Phố nhà binh ngày nào Cua cũng đi dọc ngang cả chục lần. Nhưng có lẽ quen quá rồi nên không thấy những tán lá run run?
27 October 2008, 08:24
Cua viết bài này xong có phải làm một hơi thuốc lá thuốc lào thưởng cho cái sự ss không hả Cua.
Với TYKCT mùa đông HN cũng có vẻ đẹp rất riêng đấy, cảm giác đang đi bộ xuyên táo phố nhà binh giữa gió rét nghe hàng phố cây lá run run trên đầu trên vai mình đầy thích thú...mà phải đi bộ cơ.
27 October 2008, 08:17
Gửi Vĩ Thanh!
Bài com của bạn thật nhiều...thông tin!
27 October 2008, 07:18
Bài thơ của Cua buồn quá! Càng đọc nhiều lần càng thấy nỗi buồn lớn thêm. Có những câu cứ văng vẳng trong tim như ám như ảnh... Và nó làm ta "ngứa nọc" châm mấy câu thế này. Xin Cua một góc vườn con con để làm vương làm vãi chút linh hồn...
Ngày ta ba mươi tuổi
Mỗi buổi sáng thức dậy
Mở to mắt nhìn trân trối, trân trối lên lọ hoa héo
Thương nhan sắc mình như cuống hoa
Rữa trong nước trắng
Trân trối đón những giọt nắng đắng trắng phếch
Và những người đàn bà rủa mình cướp chồng
Và những gã đàn ông mong mình góa bụa
Mỗi sáng
Ta khát một ngày gió không bứt lá úa xuống nữa
26 October 2008, 12:51
Gửi Rainbow!
Trong số "lắm kẻ thay" đó có Rainbow?
26 October 2008, 12:13
"Nhưng rồi phải sống cho qua mùa đông"
Bóng hồng hơi rượu ngát căn phòng
"Em ơi lửa tắt bình khô rượu"
Đời vắng em rồi lắm kẻ thay.
25 October 2008, 21:18
Gửi CK!
Mùa thu Hà Nội đẹp nhất trong các mùa, nên gợi nhiều cảm xúc cho các nhà thơ, nhạc sĩ có nhiều tác phẩm về mùa thu Hà Nội. Người phương Nam ra HN một lần với mùa thu là suốt đời không thể nào quên. Nhưng với Cua, Hà Nội mùa đông cũng đẹp. Cái đẹp mang khuôn mặt băng giá, giúp con người sống trầm, sống chậm, sống kín đáo hơn những mùa khác trong năm.
25 October 2008, 20:34
bài thơ buồn quá anh. Một năm rồi, mới đó mà nhanh thật. Với em mùa Thu ở Hà Nội là ký ức không thể quên...
25 October 2008, 20:15
Ô hô hô! Hai lão nhà văn ở nhà số 4 "đốc chết" hay sao mà lại đi làm thơ! Vụ này, đảm bảo các bố biệt thự thơ, nhà thơ, lều thơ, chuồng thơ, lồng thơ... lại được một phen vênh mặt lên với thiên hạ rồi!!!
25 October 2008, 20:00
Gửi chú Đoàn Văn Mật ngọt!
Anh cảm ơn chú đã tặng hai khổ thơ. Khổ một gieo vần "ồn" thì chú đã kết rồi. Còn khổ hai, vần "im", anh điền cho chú đây:
Nhưng rồi vẫn phải sống với lặng im
Làm thơ viết văn héo mòn con tim
Có hôm phạc phờ cô đơn say xỉn
Có đêm lồng lộn lấy tay đè ...phím!
(Những đêm không ngủ được chỉ biết chơi với cái laptop thôi, chả đè phím là gì chú nhỉ?)
Chúc chú làm thơ hay!
25 October 2008, 19:40
Nhưng rồi phải sống với chiếc phòng không
Hàng đêm giông tố qua nhà số bốn
Tầng ba lồng lộn tầng một dập dồn
Tầng hai, phòng cạnh hoa bướm xồn xồn
Nhưng rồi vẫn phải sống với lặng im
Làm thơ viết văn héo mòn con tim
Có hôm phạc phờ cô đơn say xỉn
Có đêm lồng lộn lấy tay đè ...
(bác Cua ơi! điền hộ em từ cuối nhé, cả các bạn bloger nưa. cảm ơn nhiều.
25 October 2008, 16:00
Gửi Hằng An!
Anh Cua đã có mục "Hò vè" từ lâu rồi mà?
25 October 2008, 12:59
Giờ em mới biết anh Cua có cả tài "hò vè" nữa. Đúng là anh Cua đa tài!
25 October 2008, 10:10
Gửi Từ Dạ Linh!
Thực tình Cua không chủ ý viết bài này, nhưng trời trở lạnh, ngồi trước máy nghĩ lan man, thế là lẩn mẩn gõ. Cua không nghĩ đây là thơ, chỉ là những mảnh vỡ ý thức trong một lúc "vô công rồi nghề" của Cua thôi. Chúc anh em Tây Nguyên vui vẻ!
25 October 2008, 10:05
Gửi ông Thúng Hề!
Ông có vẻ "phát mả" về thơ rồi đấy! Những câu "loăng quăng" của ông đọc rất gợi.
25 October 2008, 09:00
Bài thơ đầy triết lý và trải nghiệm nhưng Phúc vẫn thích giọng thơ Thụy trước đây hơn. À mà lười viết tiểu thuyết, truyện ngắn rồi sao quay lại thơ hõi chàng trai đa tài!?
25 October 2008, 07:30
lỡ may hôm sớm có ai chết chồng
lỡ nhan sắc ấy người đành cho không
đã qua sông dài, đã về biển rộng
đã từng mằm mộng ta gã ngu ngơ
đã từng đợi chờ em trong man điệu
đã từng thiêu cháy mấy búi cỏ tươi
đã từng ngồi cười như người được bạc
em giờ cánh hạc bay về lập đông
em giờ theo chồng cười hăng hắc hắc
tôi giờ bỏ mặc rượu cạn bình không
...................