Cuộc sống chan hòa!

Có cha

Chuyện ngắn Trackbacks (0) Bản in góp ý (26)   
 


Có cha



Truyện ngắn của ĐỖ TIẾN THỤY

Ông Nhắt héo quắt trên giường đã mấy tháng rồi. Toàn thân ông bất động, duy cặp mắt lờ đờ chầm chậm quét đi quét lại những khuôn mặt tới gần. Tuổi ngót bảy mươi, con trai con gái, dâu rể đủ đầy, chưa đại thọ nhưng chết cũng đẹp rồi. Bà Nhắt đã nhờ các vãi chùa tụng hết kinh Kim Cương, Bát Nhã...; chiếc quan tài đỏ hoét đặt cạnh giường ván thiên kênh lên tựa cánh cửa thuyền rồng rộng mở, chỉ chờ ông chui vào là thong dong xuôi Tây Trúc. Nhưng mà ông chưa đi đấy, làm gì được ông nào!
 (Xem tiếp)

Nóc xưa

Chuyện ngắn Trackbacks (0) Bản in góp ý (21)   
 



Nóc xưa



Truyện ngắn . ĐỖ TIẾN THỤY

          Sang gỗ sưa: 0983... Nét chữ gạch non nguệch ngoạc trên bức tường vôi trắng đập vào mắt Huân. Hỏi, mẹ Huân nói, có một ông mấy lần đến gạ mua cái nóc nhà. Chiều nay ông ấy lại đến, tăng giá lên 55 triệu. Ông ấy bảo nếu đồng ý bán thì gọi vào cái số í...

           (Xem tiếp)

Đồng đất quê cha

Chuyện ngắn Trackbacks (0) Bản in góp ý (25)   
 



Đồng đất quê cha


Truyện ngắn . ĐỖ TIẾN THỤY

Đưa con về lại tuổi thơ

Tìm con dế gáy trong bờ cỏ non...

Nào, bố con ta cùng tháo giày ra! Anh nói với cậu trai mười tuổi khi hai bố con vừa đặt chân xuống bờ cỏ triền đê cỏ ướt sau một trận mưa dài. Cậu trai sau phút ngại ngần đã dắt thanh "kiếm báu" vào lưng, một tay xách giầy, một tay xếch quần nhảy xon xon theo những lối mòn nhẵn thín mát lạnh mà người đi bộ đã tạo ra trên mặt đê mềm mại, miệng la ánh ỏi. Anh khoác ba lô đi sau nheo mắt nhìn theo, lòng vui sướng rộn ràng. Đúng là  nòi dân ruộng trũng đồng chiêm, nhìn thấy đất là xoắn ngay lại. Thế mà hôm nọ bố đã thầm thất vọng về con.
 (Xem tiếp)

Người trong núi

Chuyện ngắn Trackbacks (0) Bản in góp ý (15)   


Người trong núi


Truyện ngắn. ĐỖ TIẾN THỤY



Trời còn buông đầy sương sữa, Kíp đã dong xe ra khỏi gầm sàn. Chiếc xe đạp tòng tọc bám đỏ đất bazan, ghi đông treo lủng lẳng một tảng thịt heo rừng lông dựng tua tủa như bàn chải; một xâu măng le nguyên vỏ mập mẫm mầm; một con cá tràu dài thượt vảy xù xì mốc thếch. Thằng Lưk ôm chiếc bọc to tướng đứng tần ngần mãi nơi chân cầu thang cùng với mẹ. Hai mẹ con nước mắt ngắn dài.

Phải mấy lần Kíp giục “đi thôi”, thằng Lưk mới chịu buông áo mẹ cúi đầu lầm lụi tới bên xe. Khuôn mặt thằng bé không háo hức như thường thấy ở những đứa trẻ đồng rừng được đi xuống phố, mà vương nỗi quyến luyến của một cuộc chia xa. Còn Kíp, Kíp ngồi lên yên, hai chân choãi nạng trên đất đợi con, khuôn mặt cũng nặng trĩu ưu tư. Thằng Lưk đã ngồi lên xe hồi lâu mà Kíp không hay, đến khi nghe vợ giục Kíp mới bừng tỉnh quay đầu lại. Thấy môi vợ mím chặt, hai mắt mở to nhìn trừng trừng về phía bìa rừng, Kíp vội vàng nhấn bàn đạp. Kíp đạp nhanh để trốn chạy khỏi cái nhìn như có dây níu của vợ. Kíp sợ nếu quay đầu lại nhìn thêm một lần thì khó mà đi được nữa.

 (Xem tiếp)

Design by JuliettaRose Studio.
Powered by Vnweblogs.