Cuộc sống chan hòa!

Có cha

Chuyện ngắn Trackbacks (0) Bản in góp ý (31)   
 


Có cha



Truyện ngắn của ĐỖ TIẾN THỤY

Ông Nhắt héo quắt trên giường đã mấy tháng rồi. Toàn thân ông bất động, duy cặp mắt lờ đờ chầm chậm quét đi quét lại những khuôn mặt tới gần. Tuổi ngót bảy mươi, con trai con gái, dâu rể đủ đầy, chưa đại thọ nhưng chết cũng đẹp rồi. Bà Nhắt đã nhờ các vãi chùa tụng hết kinh Kim Cương, Bát Nhã...; chiếc quan tài đỏ hoét đặt cạnh giường ván thiên kênh lên tựa cánh cửa thuyền rồng rộng mở, chỉ chờ ông chui vào là thong dong xuôi Tây Trúc. Nhưng mà ông chưa đi đấy, làm gì được ông nào!
 (Xem tiếp)

Sự trinh bạch của ngọn nến

Thơ qua mắt Cua Trackbacks (0) Bản in góp ý (4)   


Sự trinh bạch của ngọn nến




VÕ VĂN LUYẾN

Anh chú thích cuộc đời anh vào chỗ cuối cùng của trang giấy còn lại

bằng những con chữ trinh bạch

sự trinh bạch của ngọn nến tự huỷ

không đồng loã bóng tối

 (Xem tiếp)

Hoa đảo Trường Sa

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (21)   


Hoa đảo Trường Sa


Chuyến đi Trường Sa của Cua đã xa nửa năm rồi, nhưng mỗi khi nhớ lại vẫn thấy bồi hồi. Tết về, xin post một số tấm ảnh chụp trên các đảo thuộc quần đảo Trường Sa thân yêu.




Hoa Bàng vuông, loài hoa có đặc tính chỉ nở về đêm, có hương thơm thanh khiết tựa Lộc vừng. Các chiến sĩ nói rằng, ai gặp hoa Bàng vuông nở trong phiên gác của mình sẽ là điềm may mắn. Cua chụp tấm hình này trong đêm Trường Sa Lớn.
 (Xem tiếp)

Nóc xưa

Chuyện ngắn Trackbacks (0) Bản in góp ý (22)   
 



Nóc xưa



Truyện ngắn . ĐỖ TIẾN THỤY

          Sang gỗ sưa: 0983... Nét chữ gạch non nguệch ngoạc trên bức tường vôi trắng đập vào mắt Huân. Hỏi, mẹ Huân nói, có một ông mấy lần đến gạ mua cái nóc nhà. Chiều nay ông ấy lại đến, tăng giá lên 55 triệu. Ông ấy bảo nếu đồng ý bán thì gọi vào cái số í...

           (Xem tiếp)

Chuyến xe cuối

Văn cung tiến Trackbacks (0) Bản in góp ý (12)   



Chuyến xe cuối



Truyện ngắn của Nguyễn Thế Hùng
(Tặng những bà vợ hay ghen)

...Thị không thể chịu nổi nữa rồi, thị muốn đập phá một cái gì đó cho hạ hoả, thị cầm cái đôn sứ đưa lên quá đầu, nhưng khi định dáng mạnh xuống nền nhà thì chợt nhớ ra, nó là cái đôn quý mua những năm trăm nghìn tận Lạng Sơn mới mang về. Thị nhẹ nhàng đặt cái đôn về chỗ cũ rồi như hổ cái mất mồi, thị vơ lấy cái bình hoa cổ rụt ở trên bàn, thị cương quyết lắm rồi, thị phải ném cái bình hoa này vào cái màn hình ti vi 21 in trước mặt mới được, thị phải ném, phải đập không thì thị tức chết đi được.
 (Xem tiếp)

Câu

Văn cung tiến Trackbacks (0) Bản in góp ý (7)   



Câu



Truyện cực ngắn của PHẠM NGỌC TÚ

Chiều, sau hai giờ dạy tiếng Trung, tôi thấy nhức đầu kinh khủng. Nghĩ đến cảnh chen lấn xô đẩy cau có trên đường, tôi quyết định đến quán trà hoa của người Tàu ở số 28 đường Nguyên Hồng. Cái quán này là địa chỉ quen của tôi. Tôi thích nhâm nhi món long nhãn uống kèm với trà ngọt lịm trong cái không khí rất đặc trưng của người Trung Hoa....

 (Xem tiếp)

Cạnh chiếc bình không hoa

Thơ qua mắt Cua Trackbacks (0) Bản in góp ý (11)   




ĐOÀN VĂN MẬT

Cạnh chiếc bình không hoa



Ta đang sống

là mơ

Ta đang mơ

là thực

Ta đang cười

huyễn hoặc

Cạnh chiếc bình không hoa.


 (Xem tiếp)

Những cô giáo dạy văn không bao giờ...đọc sách (4)

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (16)   
 


Những cô giáo dạy văn

không bao giờ...đọc sách!



Cua-@

______

(Tiếp theo và hết)
 
  Chuyện của những người bạn viết:

 

1. Anh bạn của Cua nguyên là giáo viên dạy Văn của một trường cao đẳng miền núi. Bố mẹ anh đều là giáo viên. Cô em gái cũng là giáo viên - giáo viên dạy Văn. Gia đình anh được xếp vào hàng trí thức toàn tòng. Nếu như anh cứ yên tâm với nghề giáo thì chắc chẳng có chuyện gì để nói.
 (Xem tiếp)

Những cô giáo dạy văn không bao giờ...đọc sách (3)

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (12)   
 


Những cô giáo dạy văn

không bao giờ...đọc sách!



Cua-@

______

(Tiếp theo)

         

Chuyện thứ 3:

Thằng con giai nhớn của Cua năm nay học lớp 9, 15 tuổi, bắt đầu dậy thì. Cái tuổi này con trai rất không muốn gần bố. Có chuyện gì cu cậu đều bắn tin qua mẹ. Ấy vậy mà hôm qua hắn nhắn cho bố một cái tin lạ lùng:
 (Xem tiếp)

Những cô giáo dạy văn không bao giờ...đọc sách (2)

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (15)   
 


Những cô giáo dạy văn

không bao giờ...đọc sách!



Cua-@
_____

(Tiếp theo)

Chuyện thứ hai:


Lần đó Cua theo về quê một người bạn. Nhà anh bạn nằm giữa một cánh đồng mênh mông, có vườn cây ăn trái, có ao thả cá. Để đãi khách, anh bạn đã tổ chức một bữa câu cá thưởng trăng cùng người đẹp.
 (Xem tiếp)

Những cô giáo dạy văn không bao giờ...đọc sách (1)

Chung Trackbacks (0) Bản in góp ý (12)   
 


Những cô giáo dạy văn

không bao giờ...đọc sách!


Cua-@

______


Chuyện thứ nhất:

Nàng là giáo viên dạy văn trung học, khá đẹp, còn trẻ, cỡ ba chục mùa khai giảng. Nàng tìm đến toà soạn với một tập luận án trong tay, buông một nụ cười lủng lẳng cùng một cái liếc cháy xẹt mặt biên tập viên: "Anh cố gắng in cho em một bài lấy điểm bảo vệ, anh nhớ! Rồi em sẽ trả ơn anh xứng đáng".
 (Xem tiếp)

Chọn người

Văn cung tiến Trackbacks (0) Bản in góp ý (6)   




Chọn người



Truyện ngắn ngắn . NGUYỄN THẾ HÙNG
         
        Ông Trí được điều về nhận công tác ở đơn vị mới, đơn vị đóng ngay giữa thành phố lại chọn đúng thời điểm đơn vi đang có đợt giảm biên chế. Có nghĩa là ông được phép giải quyết chính sách, cho họ  " tự đi liên hệ công tác". Tất nhiên là đối với những đối tượng không còn phù hợp, bất kể ai, cương vị công tác nào. 
           (Xem tiếp)

Lập đông

Hò vè Trackbacks (0) Bản in góp ý (24)   
 


đỗ tiến thụy

Lập đông




Một căn gác trọ chứa đầy hoang rêu

Một chậu cây côi héo trong gió chiều

Một chiếc điện thoại câm hoài tối tối

Một bình rượu lạnh khô đi rất vội


 (Xem tiếp)

Rừng mã sa hoa đỏ

Văn cung tiến Trackbacks (0) Bản in góp ý (11)   
 


Rừng mã sa hoa đỏ
 




Truyện ngắn
. NGUYỄN XUÂN THUỶ

Sìn bước những bước xiêu vẹo, hai chân đi như vẽ lên mặt đất, đầu chúi về ngược dốc. Cả cái Bản Hồ này ai mà chả chúi đầu về phía trước. Ông bà tổ tiên, người già cho đến trẻ con đều thế. Không chúi thì đố mà bước được nhé, đố mà leo được nhé...

 (Xem tiếp)

Các nhà văn thích được gọi bằng gì?

Chuyện gẫu Trackbacks (0) Bản in góp ý (35)   
 


Các nhà văn
 
thích được gọi bằng gì?

Cua-@

______


Nhà văn đầu tiên bằng xương bằng thịt mà Cua được tiếp kiến là Đỗ Văn Nhâm. Hồi ấy cách đây đúng chục năm. Lúc ấy Đỗ Văn Nhâm đã mang quân hàm đại tá, giữ chức Trưởng phòng một cơ quan trong Bộ Tư lệnh Quân đoàn 3 lừng lẫy, còn Cua mới là một trung uý phọt phẹt, được mỗi cái trẻ (trẻ hơn bây giờ nhiều!).
 (Xem tiếp)

Design by JuliettaRose Studio.
Powered by Vnweblogs.